CHƯƠNG 2650: ÂM MƯU “Nằm, hiện giờ người nhất định phải nghỉ ngơi. Thân thể là gốc rễ của người tu hành. Liều mạng và nhiệt huyết tất nhiên là chuyện tốt, nhưng cũng phải để ý đến phương pháp.”
Khánh Trần bất đắc dĩ nằm xuống. Hắn sờ xương sườn của mình:
“Nối lại xong chưa...Đợi lát, không phải ta chỉ gãy ba cây xương sườn thôi sao, bây giờ tại sao lại là năm cây?”
Khánh Kỵ liếc mắt nhìn hắn:




